Tánh Quân

《性均》 xìng jūn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōkin, 1681-1757: Học Tăng của Phái Bổn Nguyện Tự thuộc Tịnh Độ Chơn Tông, sống vào khoảng giữa thời Giang Hộ; húy là Tánh Quân (); tự là Duy A (); hiệu Bạch Liên Thất (), Dự Tử Liễu Nhân (); là con của Hựu Tây (西). Ông từng làm Trú Trì An Dưỡng Tự () ở Giang Hộ. Nhờ kiến thức uyên thâm, ông đã từng luận tranh với Linh Không () của Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan) cũng như Phụng Đàm () của Hoa Nghiêm Tông và tiếng tăm vang khắp tòng lâm đương thời. Vào năm 1752, khi giảng bộ Tuyển Trạch Tập ()Học Lâm của Tây Bổn Nguyện Tự, ông thuyết sai với giáo nghĩa của Tông Môn, nên bị phản đối kịch liệt và gặp bất hạnh cho đến cuối đời. Trước tác của ông có rất nhiều như Thai Tịnh Niệm Phật Phục Tông Quyết () 1 quyển, Tịnh Độ Chiết Xung Thiên Lôi Phủ Biện Ngoa () 1 quyển, Vô Lượng Thọ Kinh Hân Yếm Sao () 4 quyển, A Di Đà Kinh Hân Yếm Sao () 3 quyển, v.v.