Tăng Bảo Quả

《僧寶果》 sēng bǎo guǒ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho vị Lậu Tận A La Hán, tức người đã dứt sạch tất cả mọi Phiền Não mà an trụ trong quả vị A La Hán. [X. phẩm Tựa, phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa].