Tán Trượng

《散杖》 sàn zhàng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Sái thủy trượng. Chỉ cho cây gậy nhỏ đã được gia trì dùng để rảy nước thơm lên đàn và các vật cúng khi tu pháp trong Mật giáo. Gậy được làm bằng cành mai, bách hoặc liễu, dài khoảng 40 đến 45cm, đài có khắc hoa sen 8 cánh. Phép rảy nước thơm vốn không dùng Tán Trượng mà dùng nắm cỏ tranh hoặc Thủ Ấn để rảy, như trong Huyền pháp tự nghi quĩ quyển thượng và Thanh Long Tự nghi quĩ quyển thượng có ghi chép. [X. kinh Đà La Ni tập Q. 1.; Đại Nhật Kinh Sớ Q. 20.].