Tận Lậu Thiền

《盡漏禪》 jǐn lòu chán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền hết lậu hoặc. Tức chỉ cho thiền định đoạn trừ hết sạch các Phiền Não, tham, sân, si..., là một trong các hạnh tu của A La Hán.Kinh Tu Hành Đạo địa quyển 6 (Đại 15, 221 trung) nói: Ta phải dùng Phương Tiện gì để diệt sạch dâm nộ si, hầu được Tận Lậu Thiền, sau đó An Ổn như cõi trời Tịnh cư?