Tận Hư Không Giới
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hết cõi Hư Không. Tức chỉ cho cõi Hư Không rộng lớn, bao la không có bờ mé. Phật giáo dùng từ ngữ này để diễn tả cái tướng trạng mông mênh vô biên và có lẽtừ này đã bắt nguồn từ câu Tận Hư Không biến Pháp Giới. Tam Thập Thất Tôn Lễ Sám văn (Đại 18, 336 thượng) ghi: Nam Mô Đại Viên Kính Trí Kim Cương Ba La Mật, xuất sinh tận Hư Không biến Pháp Giới Trần Sát Ba La Mật đẳng Nhất Thiết chư Phật. (xt. Tận Vị Lai Tế).