Tam Tịnh Nhục

《三淨肉》 sān jìng ròu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Ba thứ thịt thanh tịnh mà người bệnh được phép ăn. Theo luận Thập tụng quyển 37, khi vị tỉ khưu bị bệnh, thầy thuốc bảo phải ăn thịt mới chữa được thì 3 trường hợp sau đây, thịt được xem là thanh tịnh và tỉ khưu được phép dùng:
1. Mắt không thấy giết: Chính mắt mình không thấy sinh vật ấy vì mình mà bị giết.
2. Tai không nghe giết: Đối với người đáng tin, không nghe nói sinh vật ấy vì mình mà bị giết.
3. Không nghi giết: Biết nơi đókhông có nhà đồ tể, hoặc sinh vật ấy đã tự chết, vì thế không còn ngờ là vì mình mà sinh vật ấy bị giết. (xt. Tam Bất Tịnh Nhục).