Tam Thuyết Thanh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tam sĩ. Chỉ cho 3 ngôi trong văn pháp tiếng Phạm.
1. Tự thuyết thanh(cũng gọi Thuyết tự thanh, Thượng Sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ nhất.
2. Thuyết tha thanh(cũng gọi Tha thuyết thanh, Trung sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ hai.
3. Phiếm thuyết thanh(cũng gọi Hạ sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ ba. [X. Từ ân tự Tam Tạng Pháp Sư truyện Q. 3.].
1. Tự thuyết thanh(cũng gọi Thuyết tự thanh, Thượng Sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ nhất.
2. Thuyết tha thanh(cũng gọi Tha thuyết thanh, Trung sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ hai.
3. Phiếm thuyết thanh(cũng gọi Hạ sĩ): Đại danh từ chỉ người ở ngôi thứ ba. [X. Từ ân tự Tam Tạng Pháp Sư truyện Q. 3.].