Sơn Hải Không Thị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Núi, biển, Hư Không, giữa chợ. Từ ngữ này hình dung sự vô thường bức bách, khiến người ta không thể lẩn tránh. Bởi vì vô thường (cái chết) đối với loài hữu tình như bóng theo hình, sức mạnh của nó mau chóng như thác đổ, gió bão, điện xẹt, dù có trốn vào núi rừng, xuống đáy biển, lên Hư Không hay giữa chợ cũng không thoát, vẫn bị nó bức bách và theo đuổi bén gót. Cứ theo kinh Pháp cú Thí Dụ quyển 1, thời xưa có 4 anh em Phạm Chí đều có Thần Thông, một hôm đoán biết sau 7 ngày đều sẽ bị chết, 4 người bàn nhau dùng sức Thần Thông để tránh tử thần. Sau đó, mỗi người tìm 1 nơi để trốn, người lặn xuống tận đáy biển, người chui vào trong lòng núi Tu di, người bay lên Hư Không và người ra giữa chỗ chợ đông đúc. Nhưng đúng 7 ngày sau, vô thường vụt đến, trong 4 Phạm Chí không 1 ai thoát chết. [X. kinh Bà La Môn tị tử]. (xt. Bà La Môn Tị Tử Kinh).