Sơn Hải Kinh

《山海經》 shān hǎi jīng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: điển tịch tối cổ của Trung Quốc, gồm 18 quyển, tương truyền do Vũ Vương () nhà Chu và triều thần của vua là Bá Ích () trước tác, nhưng đúng ra là do người đời sau viết ra. Nội dung bộ sách này gồm các ký thuật về những phương diện thần thoại, địa lý, Động Vật, Thực Vật, khoáng sản, tôn giáo, cổ sử, y dược, Dân Tục, dân tộc cổ đại, v.v. Đây cũng được xem như là bộ sách Địa Lý được viết dưới dạng không tưởng, cho nên trong phần ký thuật về các nước ven Trung Quốc, có rất nhiều ký sự kỳ quái. Trong đó có phần chú thích của Quách Phác (, 276-324) nhà Đường. Nguyên Lai Sơn Hải Kinh có đồ hình, gọi là Sơn Hải Đồ Kinh (), từ thời Ngụy, Tấn thì bị thất truyền.