Sở Y Bất Thành Quá
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Nhân Minh. Sở y bất thành, Phạn: Àzraya-asiddha. Sở y (cũng gọiTiền trần) chỉ cho Hữu Pháp của chi Tông(mệnh đề) trong Tác Pháp 3 chi của Nhân Minh; Bất thành(gọi đủ: Bất Cực Thành) nghĩa là không Thành Tựu. Sở ybất thành là 1 trong 4 lỗi Bất thành về Nhân (lí do) trong 33 lỗi của Nhân Minh, tức là không được cả 2 bên chấp nhận nên Nhân không thành lập được. Bởi vì Nhân Minh qui định rằng danh từ trước (Tiền Trần)và danh từ sau(Hậu Trần)của Tông đều phải được cả người lập luận và người vấn nạn chấp nhận, trong đó, danh từ trước là Sở y của Nhân(lí do) nếu đối phương không chấp nhận thì không thành lập được, như vậy thì chi Nhân và chi Dụ (Thí Dụ) cũng không thành lập được, gọi là Sở y bất thành. Như Thắng luận sư đối với Vô Không luận sư mà lập luận thức: Hư Không là có thật, vì nó là sở y của muôn vật, trong đó, danh từ trước của Tông là Hư Không được Thắng luận sư chấp nhận nhưng không được Vô Không luận sư thừa nhận, vì Vô Không luận Sư Chủ trương Hư Không không có thể thực. Do đó, không thể thành lập và bị lỗi Sở y bất thành. [X. luận Nhân Minh nhập chính lí; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận Sớ Q.trung; Nhân Minh Luận sớ thụy nguyên kí Q. 5.].