Sinh Tử Nhục Thân

《生死肉身》 shēng sǐ ròu shēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhục thân sống chết, 1 trong 2 loại thân của Bồ Tát. Chỉ cho Bồ Tát ở giai vị Tam Hiền (Thập Trụ, Thập hành, Thập Hồi Hướng), chưa Chứng Pháp tính, nên vẫn còn thụ thân Sinh Tử Luân hồi trong 3 cõi. (xt. Nhị Chủng BồTát Thân).