Sinh Nhân Bản Nguyện

《生因本願》 shēng yīn běn yuàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Sinh Nhân nguyện. Chỉ cho Bản Nguyện của đức PhậtA di đà khi còn ở địa vị tu nhân Thệ Nguyện cứu độ Chúng Sinh và cầu nguyện Chúng Sinh trong 10 phương dốc lòng tin ưa muốn vãng sinh Tịnh Độ. Điều nguyện thứ 18 trong kinh Vô lượng thọ quyển thượng (Đại 12, 268 thượng) nói: Nếu tôi được Thành PhậtChúng Sinh trong 10 phương dốc lòng tin ưa, muốn sinh về cõi nước của tôi, cho đến 10 niệm, nếu không được sinh thì tôi không thành Chính Giác, chỉ trừ những người phạm tội Ngũ Nghịch, Phỉ Báng Chính Pháp. Trong Quán Niệm Pháp Môn, ngài Thiện Đạo giải thích nguyện này cho rằng đức Phật A di đà Thệ Nguyện Chúng Sinh lấy Pháp Môn Xưng danh Niệm Phật làm nhân được vãng sinh Tịnh Độ. Nhưng ngài Nghĩa Tịch thì lấy 3 điều nguyện 18, 19 và 20 làm Bản Nguyện Sinh nhân. Trong đó, điều nguyện thứ 18 nhiếp lấy nguyện dốc lòng muốn sinh, là nguyện nhiếp thu những người thuộc phẩm Hạ hạ; điều nguyện thứ 19 nhiếp lấy nguyện tu đức muốn sinh, là nguyện nhiếp thu những ngườithuộc Thượng phẩm; điều nguyện thứ 20 thì nhiếp lấy nguyện nghe tên muốn sinh, là nguyện nhiếp thu những người thuộc Trung phẩm. Còn các ngài Pháp Vị, Huyền Nhất, Cảnh hưng... thì cho điều nguyện 18 là nguyện nhiếp thu Thượng phẩm, điều nguyện 19 là nguyện nhiếp thu thuộc Trung phẩm, còn điều nguyện 20 thì là nguyện nhiếp thu Hạ phẩm.