Sĩ Dụng Quả

《士用果》 shì yòng guǒ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạn: Puruwakàra-phala. Cũng gọi Sĩ phu quả, Công dụng quả. Chỉ cho quả do nhân Câu hữu và nhân Đồng loại mang lại, vì sức của nó mạnh nên gọi là Sĩ Dụng Quả (ví như sức người (sĩ) dùng công cụ tạo tác ra), là 1 trong 5 loại quả. LuậnThành Duy Thức quyển 8 (Đại31, 42 trung) nói: Sĩ dụng, nghĩa là những người làm (sĩ) mượn các công cụ để tạo ra sự nghiệp. Thành Duy Thức Luận Thuật Kí quyển 8, phần đầu, dựa vào đó mà cho rằng Sĩ Dụng Quả có 2 nghĩa:
1. Nói về người: Lực dụng này nương vào hữu tình mà sinh, như lúa gạo của nhà nông, tiền bạc của nhà buôn... đều nhờ sức của con người(sĩ) mà làm nên sự nghiệp.
2. Nói về pháp: Các pháp sinh là do các công cụ mà có, như nhà nông do cấy lúa mà có thóc, nhà buôn do mua bán mà có lời, Tác Giả mượn các công cụ mà làm thành mọi việc. Kết quả này chung cho tất cả pháp Hữu Vi. Ngoài ra, luận Câu xá quyển 6 cho rằng quả do nhân Câu hữu và nhân Tương ứng mà được, cũng tương đương với quả Sĩ dụng nói ở đây. [X. luận Đại tì Bà Sa Q. 121.; luận Thuận chính lí Q. 18.; luận Tạp a tì đàm tâm Q. 3.; luận Du Già sư địa Q. 5.].

Sĩ Dụng Quả. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/si-dung-qua. Truy cập 07/04/2026.