Sa Duy Đức Lợi

《娑維德利》 suō wéi dé lì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Sa Duy Đức Lợi. Phạn: Savitf. Chỉ cho vị thần trong Phệ Đà hiển hiện Công Năng của mặt trời, hoặc chỉ cho mặt trời, hàm ý là người cổ vũ, người sinh sản, người sáng tạo. Hình Tượng của vị thần này là toàn thân màu vàng ròng, ngồi xe màu vàng đi khắp cõi trời và Nhân Gian, thường thức tỉnh người ngủ say, ban đêm thì giúp người vào giấc ngủ; đồng thời có năng lực làm cho người sống mãi, nếu người chết thì đưa Linh Hồn họ lên cõi trời. Vị thần này rất được Bà La Môn Giáo Sùng Bái.
II. Sa Duy Đức Lợi. Vốn là tên 1 bài Tán Ca Ca Tụng thần Sa Duy Đức Lợi trong kinh Phệ Đà, thường gọi là Già da đức lợi (Phạn: Gàyatrì). Về sau trở thành tên của nữ thần; hoặc là vợ hay con gái của Phạm Thiên, hoặc là vợ của thần lửa A Kì Ni. Cũng có thuyết cho là thần độc lập. Thần này có 3 đầu, tay cầm chuỗi tràng, phất trần và sách.
III. Sa Duy Đức Lợi. Tên của Nữ chủ giác trong câu chuyện Sa Duy Đức Lợi trong bộ Đại sử thi Ma Ha Bà La Đa (Phạn:Mahàbhàrata) của Ấn Độ.