Quyền Thật Tứ Cú

《權實四句》 quán shí sì jù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bốn câu Phân Biệt do tông Thiên thai lập ra để nói rõ về quyền thực.
1. Tất cả pháp đều quyền: Chỉ cho tất cả pháp đều có Ngôn Thuyết, mà Ngôn Thuyết ấy là cái Cơ Quan Năng Thuyên; đối với thực lí Sở Thuyên mà nói, thì đó gọi là Quyền Giả.
2. Tất cả pháp đều thực: Cái chân thực chính là ở sự Chứng Nhập, mà tất cả Ngôn Thuyết đều lấy sự chân thực Chứng Nhập ấy làm gốc, cho nên gọi tất cả pháp đều thực.
3. Tất cả pháp vừa quyền vừa thực: Hợp 2 câu nói ở trên lại thì bên Năng Thuyên là Quyền; bên Sở Thuyên là Thực. Như phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa, khi nói về thực tướng các pháp, cho rằng các pháp là Quyền, thực tướng là Thực, mà các pháp tức Thực tướng, thể của chúng chẳng phải là 2, cho nên gọi là vừa quyền vừa thực.
4. Tất cả pháp chẳng phải quyền chẳng phải thực: Thể của tất cả pháp chính là lí Trung Đạo nhiệm mầu, lí này dứt bặt nói năng, cho nên gọi là chẳng phải Quyền chẳng phải Thực. Bốn câu Phân Biệt quyền thực trên đây chính là hiển bày yếu chỉ Phá Lập của kinh Pháp hoa. [X. Pháp Hoa Văn Cú Q. 3.].