Quyền Thật Nhị Giáo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Từ gọi chung Quyền giáo và Thực giáo được ghép lại. Quyền giáo cũng gọi là Phương Tiện giáo, tức là giáo môn tùy theo ý muốn của Chúng Sinh mà tạm thời giả đặt (Quyền Giả) ra để làm Phương Tiện giáo hóa. Thực giáo cũng gọi là Chân thực giáo, là giáo môn rốt ráo chân thực, vĩnh viễn không thay đổi, tức là giáo pháp được nói ra từ nghĩa chân thực Nội Chứng của Phật và theo ý của Phật. Nói một cách đại thể thì giáo thuyết của các tông, các phái trong Phật giáo tuy đều là Thánh Ngôn chân thực không hư dối, nhưng trong đó có hai hệ thống lớn với chủ trương không giống nhau. Một là hệ thống chủ trương tất cả Chúng Sinh đều có tính Phật và thừa nhận Chúng Sinh đều có khả năng Thành Phật. Hai là hệ thống chủ trương Chúng Sinh có 5 loại Căn Tính khác nhau và phủ nhận sự Thành Phật của Nhị Thừa Định Tính và Hữu tình vô tính trong 5 loại Căn Tính. Nếu nói theo các kinh luận thì hệ thống 1 thuộc kinh Pháp hoa, kinh Niết Bàn... tức là thuyết Nhất Thừa chân thực, Tam Thừa Phương Tiện; còn hệ thống 2 thì thuộc kinh Giải thâm mật, luận Du Già... tức là thuyết Tam Thừa chân thực, Nhất Thừa Phương Tiện. Tông Thiên thai căn cứ theo kinh Pháp hoa mà lập thuyết Nhất Thừa chân thực, Tam Thừa Phương Tiện, gọi kinh Pháp hoa là Thực giáo, các kinh còn lại là Quyền giáo. Ngoài ra còn căn cứ vào Bộ và Giáo mà nói về sự khác nhau giữa Quyền và Thực. Tức là nói theo Giáo thì Tạng Giáo, Thông Giáo, Biệt Giáo là Quyền, Viên giáo là Thực; nói theoBộ thì Kiêm, Đãn, Đối, Đới thuộc 4 thời: Hoa nghiêm, A hàm, Phương Đẳng, Bát Nhã là Quyền; Nhất Thực khai quyền thuộc thời Pháp hoa là Thực. Tông Tam Luận Chủ trương Nhất tính giai thành, tuy cũng lập thuyết Nhất Thừa chân thực, Tam Thừa Phương Tiện, nhưng chủ trương ngoài Tam Thừa không có Nhất Thừa, cho nên khác với thuyết của tông Thiên thai. Tông Pháp tướng Duy Thức y cứ vào kinh Giải thâm mật mà chủ Trương Thuyết Tam Thừa chân thực, Nhất Thừa Phương Tiện, cho rằng thuyết Duy hữu Nhất Thừa của kinh Pháp hoa chẳng qua là Phương Tiện được đặt ra để dẫn dắt hàng Thanh Văn bất Định Tính chứ thực ra thì Chúng Sinh vốn có 5 tính khác nhau, mà giáo, lí, hành, quả của Tam Thừa cũng khác, bởi thế Tông Pháp tướng Duy Thức chủ Trương Thuyết Duy hữu Nhất Thừa là giáo pháp Phương Tiện, còn thuyết Tam Thừa mới là giáo pháp chân thực. Tông Hoa nghiêm thì cũng giống như tông Thiên thai, cũng chủ trương ngoài Tam Thừa còn có pháp Nhất Phật Thừa và cho rằng 3 xe ở trong cửa mới là Phương Tiện, chỉ cho các hư giả, còn xe trâu trắng lớn ở ngoài cửa mới là chân thực. Trong Ngũ Giáo (Tiểu Thừa giáo, Đại Thừa Thủy Giáo, Đại Thừa Chung Giáo, Đốn Giáo, Viên giáo) mà tông Hoa nghiêm phân định thì cho rằng Tiểu Thừa là Ngu pháp Nhị Thừa giáo, Đại Thừa Thủy Giáo là Tam Thừa giáo, đều thuộc Quyền giáo; còn Đại Thừa Chung Giáo và Đốn Giáo thì vì chủ trương Nhất Thừa nhất tính nên tuy có lúc cũng gọi là Thực giáo, nhưng vì không chủ trương Tất cả Chúng Sinh đều có tri Kiến Phật, cho nên chỉ có Lí tính nhân xa chứ không có Quả tính quả xa, do đó vẫn thuộc Tam Thừa, cũng là Quyền giáo; chỉ có Biệt Giáo Nhất Thừa của kinh Hoa nghiêm mới là Thực giáo. [X. phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa Q. 1.; phẩm Vô tự Tính Tướng kinh Giải thâm mật Q. 2.; Pháp Hoa Huyền Nghĩa Q. 7., thượng; Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 1.; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 1., phần cuối; Ngu thốc sao Q.thượng].