Quy Tạng Lục

《龜藏六》 guī cáng liù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Rùa giấu 6 chi (đầu, đuôi và 4 chân) vào trong mai. Cứ theo kinh Pháp cú Thí Dụ quyển 1: Thuở xưa, có 1 đạo nhân tu đạo dưới gốc cây bên sông, nhưng trong 12 năm mà vẫn chưa trừ được vọng niệm, 6 căn Tham Nhiễm không dừng, khó có thể vào đạo, đức Phật liền hóa làm vị Sa Môn đến độ cho đạo nhân này, Ngài dùng hình ảnh con rùa thu rút đầu, đuôi và 4 chân giấu vào trong mai để bảo vệ mệnh sống, ví dụ cho Chúng Sinh thu nhiếp 6 căn: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ý không để cho 6 trần: Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp bên ngoài làm nguy hại. Đại Minh Tam Tạng Pháp Số quyển 28 giải thích về Qui tàng lục như sau:
1. Rùa rút đầu vào trong mai, ví dụ Chúng Sinh thu nhiếp căn mắt, không cho thấy sắc thì không bị tất cả Sắc Trần làm nguy hại.
2. Rùa rút chân trái đàng trước vào trong mai, ví dụ Chúng Sinh thu nhiếp căn tai, không cho nghe tiếng thì không bị tất cả thanh trần làm nguy hại.
3. Rùa rút chân phải đàng trước vào trong mai, ví dụ Chúng Sinh thu nhiếp căn mũi không cho ngửi mùi thì không bị tất cả Hương Trần làm nguy hại.
4. Rùa rút chân trái đàng sau vào trong mai, ví dụ cho Chúng Sinh thu nhiếp căn lưỡi, không cho nếm vị thì không bị tất cả trần làm nguy hại.
5. Rùa rút chân phải đàng sau vào trong mai, ví dụ Chúng Sinh thu nhiếp căn thân, không cho giác xúc thì không bị tất cả xúc trầnlàm nguy hại.
6. Rùa rút đuôi vào trong mai, ví dụ Chúng Sinh thu nhiếp căn ý, không cho biết pháp thì không bị tất cả các pháp trần làm nguy hại.Ngoài ra, trong các kinh A hàm, Niết Bàn... cũng có Thí Dụ này, đều dùng để răn dạy người tu hành nên tự thu Nhiếp Tâm mình, dứt bặt vọng tưởng, không để cho Ma Chướng oán địch làm hại. Kinh Tạp a hàm quyển 43 (Đại 2, 311 hạ) nói: Thuả xưa, có một con rùa ở trong một bãi cỏ ven sông, một con dã can đói bụng đi tìm thức ăn, từ xa trông thấy con rùa liền chạy đến bắt, thấy vậy, lập tức rùa rút đầu, đuôi và 4 chân vào trong mai, dã can ngồi rình, chờ cho rùa ló đầu và chân ra để ăn thịt. Dã can ngồi đợi rất lâu mà rùa chẳng thèm ló đầu, cũng không thò chân, dã can đói quá, bực mình bỏ đi. Này các Tỉ Khưu! Hôm nay các ông cũng cần biết như thế, ma Ba Tuần thường chờ cơ hội thuận tiện để hại các ông, đợi lúc các ông mắt đắm nhìn sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân giác xúc, ý nhớ nghĩ các pháp, muốn cho 6 căn của các ông đắm nhiễm 6 cảnh. Bởi thế, các Tỉ Khưu! Hôm nay các ông thường phải chấp trì an trụ trong nhãn luật nghi, chấp trì an trụ trong Nhãn Căn luật nghi thì Ác Ma Ba Tuần chẳng có cơ hội làm hại, lúc đó tùy ý xuất, duyên, tai, mũi, lưỡi, thân, ý cũng lại như thế; đối với 6 căn của các ông, dù xuất dù duyên, ma Ba Tuần đều không có dịp làm hại, giống như con rùa không để cho dã can có được cơ hội. Bấy giờ đức Thế Tôn liền nói kệ rằng: Con rùa sợ dã can/Rút sáu chi vào mai/Tỉ khưu khéo Nhiếp Tâm/Giấu kín các giác tưởng/Không theo, không sợ chúng Giữ tâm, chớ nói năng.