Quế Điện

《桂殿》 guì diàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có ba nghĩa khác nhau. (1) Từ mỹ xưng các ngôi điện vũ của Đạo Giáo cũng như Phật Giáo. Như trong bài Túc Diệu Đình Quán Thứ Đông Pha Cựu Vận (宿) của Phạm Thành Đại (, 1126-1193) nhà Tống có câu: “Quế Điện xuy sanh dạ bất quy, Tô tiên thi bảng quải không bi (殿, điện quế kèn vang đêm chẳng về, Đông Pha thơ bảng vọng không buồn).” (2) Chỉ cho chốn thâm cung, nơi ở của các Hậu Phi. Như trong bài Thượng Lại Bộ Thị Lang Đế Kinh Thiên () của Lạc Tân Vương (, 640-684) nhà Đường có câu: “Quế Điện âm sầm đối ngọc lâu, tiêu phòng yểu điệu liên kim ốc (殿, điện quế thâm u đối ngọc lầu, Hậu Phi yểu điệu bao nhà vắng).” Hay trong bài Trường Môn Oán () của Lý Bạch (, 701-762) nhà nhà Đường lại có câu: “Quế Điện trường sầu bất ký xuân, hoàng kim tứ ốc khởi thu trần (殿, điện quế mãi sầu chẳng biết xuân, vàng ròng nhà cửa dậy bụi trần).” (3) Chỉ cho Nguyệt Cung (), tức cung trăng. Như trong bài Hòa Mã Bá Dung Trừ Nam Đài Trung Thừa Dĩ Thi Tặng Biệt () của Tát Đô Thích (, khoảng 1272-1355) nhà Nguyên có câu: “Quế Điện thả lưu tu nguyệt phủ, Ngân Hà vị hứa độ tinh diêu (殿, cung Quảng còn lưu búa sửa trăng, Ngân Hà chưa hẹn xe chở sao).” Từ đó, có thuật ngữ Quế Điện lan cung (殿, điện quế cung lan) để chỉ cho những cung điện quý phái, hoa mỹ, tráng lệ. Trong Ngu Am Trí Cập Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1421) quyển 7, bài Ngoại Đạo Vấn Phật (), có đoạn: “Hạo nguyệt đương không tợ giám viên, trần mao Sát Hải chiếu vô thiên, mê vân tán tận bác tang hiểu, Quế Điện Thường Nga oán vị miên (殿, trăng tỏ trên không tợ gương soi, chiếu soi muôn vật khắp mọi nơi, mây mù bủa khắp trời mờ sáng, cung Quảng Hằng Nga oán mãi hoài).”