Quảng Lục Độ Hành

《廣六度行》 guǎng liù dù xíng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lục Đức hạnh. Rộng tu hạnh Lục Độ. Bồ Tát phải rộng tu hạnh Lục Độ mới có thể hoằng dương pháp nghĩa. Cứ theo kinh Thành cụ Quang Minh định ý thì Quảng Lục Độ hạnh gồm:
1. Quảng thí: Bồ Tát có tâm rộng lớn, biết rõ thân này và tất cả của cải đều Vô Ngã, vô thường, cho nên sẵn sàng Bố Thí hết thảy mà không luyến tiếc, vướng mắc; lại có thể mở rộng Pháp Thí để khai hóa Chúng Sinh mê muội.
2. Quảng giới: Bồ Tát kiên trì tuân thủ các giới luật để giữ cho 3 nghiệp thân, khẩu ý, được thanh tịnh, lại khuyến hóa người khác để mở rộng Giới Pháp.
3. Quảng nhẫn: Đối với tất cả cảnh trái ý, Bồ Tát đều có thể chịu đựng, xem các cảnh ác Như Không có nên Không Sinh tâm giận tức; đồng thời, cũng giáo hóa Chúng Sinh cũng tu hạnh nhẫn nại.
4. Quảng Tinh Tiến: Bồ Tát Tinh Tiến tu trì, không biếng nhác, ăn uống ngủ nghỉ đều có điều độ, không thái quá, không bất cập, không ngại khó nhọc nói các Pháp Yếu để mở mang sự tối tăm của mọi người và khuyến hóa tất cả đều Tinh Tiến.
5. Quảng Nhất Tâm: Lúc Bồ Tát tu thiền định, thường Nhất Tâm tịch lặng, không Tán Loạn, trong tất cả thời gian nơi chốn đều có khả năng chuyên chú 1 lòng, không lay động và giáo hóa Chúng Sinh cũng tu hạnh như thế.
6. Quảng Trí tuệ: Bồ Tát dùng trí tuệ soi rõ tất cả, tuy ở trong cảnh 5 trược ác nhưng tâm kiên cố không mất, dứt hẳn vọng tưởng trong 3 cõi mà chứng Niết Bàn; cũng giáo hóa Chúng Sinh cùng tu trí tuệ.