Quân Vương Tí Lạc

《君王臂落》 jūn wáng bì luò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cánh tay nhà vua rơi. Đây là sự tích về ông vua bức hại tôn giả Sư tử, vị Tổ thứ 24 của Thiền Tông Ấn Độ. Sau khi đắc pháp, Tôn giả Sư tử đến nước Kế tân thuộc Bắc Ấn Độ hoằng hóa và Truyền Pháp cho Ngài Bà Xá Tư Đa. Không bao lâu, nước này bị pháp nạn, nhà vua miệt thị Phật giáo. Một hôm, vua nói với Tôn giả Sư tử (Đại 51, 215 thượng): Đã lìa Sinh Tử chưa? (...) Nếu đã lìa Sinh Tử thì hãy Bố Thí cho ta cái đầu. Tôn giả đáp: Thân chẳng phải của ta, đâu có tiếc cái đầu? Nhà vua nghe xong liền vung gươm chém đầu tôn giả, chỗ vết chém sữa trắng phun lên vài thước, lúc ấy cánh tay nhà vua cũng tự nhiên đứt lìa. Đây là vì vua nước Kế tân xem khinh Phật Pháp, cũng chẳng để ý đến sức Công Đức tự giác của Tôn giả Sư tử nên hiện tại phải chịu Quả Báo. [X. Phó Pháp Tạng Nhân Duyên Truyện Q. 6.; chương Sư tử tôn giả trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q. 2.; Bảo Lâm Truyện Q. 5.].