Quán Đỉnh Kinh

《灌頂經》 guàn dǐng jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Mahàbhiweka-mantra. Gọi đủ: Đại Quán đính thần chú kinh. Cũng gọi Đại Quán đính kinh. Kinh, 12 quyển, do ngài Bạch Thi Lê Mật Đa La dịch vào đời Đông Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 21. Kinh này được tạo thành bởi 12 bộ kinh nhỏ, từ kinh Quán đính Tam qui Ngũ Giới đới bội hộ thân chú cho đến kinh Quán đính bạt trừ quá tội Sinh Tử Đắc Độ; 12 bộ kinh này đều căn cứ vào Công Đức của mỗi kinh mà có 4 chữ Phật Thuyết quán đính, vì thế nên gọi Quán đính kinh. Trong đó, kinh Bạt trừ quá tội Sinh Tử Đắc Độ và kinh Dược Sư Như Lai Bản Nguyện do ngài Đạt Ma Cấp Đa dịch, kinh Dược Sư lưu li quang Như Lai bản nguyệncông đứcdo ngài Huyền Trang dịch là cùng bản Phạm mà khác tên người dịch. Kinh này bị ngờ là kinh giả được soạn vào trước đời Lương, Trung Quốc. [X. kinh Phật danh Q. 1.; Nghi kinh ngụy soạn tạp lục trong Xuất Tam Tạng kí tập Q. 5.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 3.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 3., 19].