Quan Âm Nghĩa Sớ

《觀音義疏》 guān yīn yì shū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phổ Môn phẩm sớ, Biệt Hành nghĩa sớ, Quán âm kinh sớ. Kinh sớ, 2 quyển, do ngài Thiên Thai Trí Khải giảng vào đời Tùy, Đệ Tử Quán Đính ghi chép, được thu vào Đại chính tạng tập 34, là 1 trong 5 Tiểu Bộ của tông Thiên thai. Nội dung sách này giải thích văn nghĩa của phẩm Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn trong kinh Pháp hoa quyển 7. Trước hết, đặt 4 câu hỏi vềThời tiết, Tiêu nhân, Kính nghi và Chính vấn, rồi đáp bằng Khẩu cơ Cảm Ứng, Ý cơ Cảm Ứng, Thân cơ Cảm Ứng, chỉ rõ sự Lợi Ích ngấm ngầm của Quán âm Thụ Vương. Kế đến, đặt câu hỏi về 3 nghiệp thân, khẩu, ý và trả lời bằng Biệt đáp, Tổng đáp, khuyên cúng dường... chỉ rõ sự Lợi Ích công khai của Phổ Môn châu vương. Trong sách, Tác Giả khéo dùng các giáo pháp Tứ giáo, Tam quán để bác bỏ các thuyết của những nhà chú sớ khác và lối giải thích xưa cũ, làm sáng tỏ lí luận và quán hạnh đối với Tín Ngưỡng Quán Thế Âm, là kim chỉ nam cho đời sau giải thích phẩm Phổ Môn. Sách này và Quán âm Huyền Nghĩa đều nêu cao Pháp Môn Tính ác của tông Thiên thai. Ngoài ra, ngài Tứ Minh Tri Lễ đời Tống đã dựa theo sách này mà soạn bộ Quán Âm Nghĩa sớ kí 4 quyển. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 25.].