Quá Vị Vô Thể
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Pháp Quá Khứ, vị lai đều không có thực thể, chỉ có pháp hiện tại mới có thực thể. Đây là chủ trương của Duy Thức Đại Thừa. Còn Tát Bà Đa bộ (tức Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ) của Tiểu Thừa thì lập thuyết Tam Thế thực hữu, cho rằng 3 đời Quá Khứ, hiện tại, vị lai là có thực, là hằng hữu; đối lại, Duy Thức Đại Thừa lập thuyết Quá Vị Vô Thể để phá thuyết của Tát Bà Đa bộ. Dị Bộ Tông Luân Luận sớ thuật kí (Vạn tục 83, 226 thượng) nói: Hiện tại có thể và dụng, được gọi là thực có; Quá Khứ, vị lai không có thể và dụng, nên chẳng phải thực có; đã có, sẽ có là Quá Khứ, vị lai. [X. luận Câu xá Q. 20.; Thành Duy Thức Luận Liễu Nghĩa Đăng Q. 4.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 3., phần cuối].