Phước Điền

《福田》 fú tián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: puṇya-kṣetra, Pāli: puñña-khetta: ruộng phước tức ruộng có thể sanh phước đức. Người nào tôn kính Phật, trọng tăng, thương yêu cha mẹ, người nghèo khổ, có thể có được phước đức giống như người nông dân cày ruộng, có thể thu hoạch, cho nên lấy ruộng làm ví dụ. Theo Chánh Pháp Niệm Xứ Kinh () quyển 15, Đại Phương Tiện Phật Báo Ân Kinh (便) quyển 3, v.v., đức Phật là ruộng phước lớn, tối thắng; cha mẹ là ruộng phước tối thắng trong Ba Cõi. Lại theo Phẩm Cúng Dường Tam Bảo () của Ưu Bà Tắc Giới Kinh () quyển 3, Tượng Pháp Quyết Nghi Kinh (), Đại Trí Độ Luận () quyển 12, Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Ký () quyển 8, v.v., Cung Kính Phật, Pháp, Tăng, v.v., được gọi là Kính Điền (, hay Cung Kính Phước Điền [], Công Đức Phước Điền []); báo đáp thâm ân của cha mẹ, thầy dạy là Ân Điền (, hay Báo Ân Phước Điền []); thương xót người nghèo khổ, bệnh tật là Bi Điền (, hay Lân Mẫn Phước Điền [], Bần Cùng Phước Điền []). Nói chung, có nhiều loại Phước Điền khác nhau, nhưng căn bản nhất là lấy Phật và Đệ Tử Ngài làm Phước Điền. Trong Thiền Môn, y Ca Sa (Sanskrit: kaṣāya, kāṣāya; Pāli: kāsāya kāsāva, ) của chư tăng mặc hằng ngày được xem là Phước Điền Y (); vì vậy, khi đắp y Ca Sa, có bài kệ đắp y được thâu lục trong Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu Hương Nhũ Ký (, Taishō No. 1116) rằng: “Thiện Tai giải thoát phục, vô thượng Phước Điền Y, ngã kim đảnh đới thọ, thế thế bất xả ly. Án, tất đà da tá ha (, lành thay áo giải thoát, vô thượng Áo Phước Điền, con nay đội đầu nhận, đời đời không xả rời. Án, tất đà da tá ha).” Hay như trong bài Hóa Trai Cúng Sớ () của Cao Phong Long Tuyền Viện Nhân Sư Tập Hiền Ngữ Lục (, CBETA No. 1277) quyển 14 cũng có câu: “Thí Tài Thí Thực Tăng Ích Phước Điền, cúng Phật cúng tăng tài bồi thiện quả, dụng nghiêm Dược Thạch, phổ hiến Nhân Thiên, kết thử vô thượng duyên, tu hoàn Kiến Tại Phật (, cho tiền cho thức ăn tăng thêm ruộng phước, cúng Phật cúng tăng vun bổi quả tốt, dùng cháo chay thanh tịnh, dâng cúng khắp trời người, Kết Duyên vô thượng này, để cuối cùng được gặp Phật).”