Phụng Thỉnh

《奉請》 fèng qǐng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kính thỉnh chư Phật, Bồ Tát, thiên thần... giáng lâm Đạo Tràng. Cứ theo mục Triệu thỉnh trong Tịnh Độ Pháp Sự Tán quyển thượng của ngài Thiện Đạo, khi Hành Pháp, trước hết phải Phụng Thỉnh Phật Thích Ca và chư Phật vào Đạo Tràng, kế đến, Phụng Thỉnh 84.000 Tu Đa La (kinh) do chư Phật trong Pháp Giới ở 10 phương tuyên thuyết và Xá Lợi toàn thân, tán thân của các Ngài, sau đó Phụng Thỉnh các vị Thanh Văn, Duyên Giác, các bậc thánh Đắc Đạo trong 10 phương, rồi Phụng Thỉnh các vị Bồ Tát Phổ Hiền, Văn thù, Thế Chí...vào Đạo Tràng. Ngoài ra, theo phần nói về Thỉnh Quan âm tán trong mục Phụng Thỉnh Quan thế âm, thì đồng thời còn Phụng Thỉnh người, trời, phàm, thánh trong Pháp Giới ở 10 phương và thủy lục Hư Không tất cả hương hoa, âm nhạc, Quang Minh, Bảo Tạng, núi hương, áo hương, cây hương, rừng hương, đất hương, nước hương... tất cả đều vào Đạo Tràng. Sau khi được truyền vào Nhật bản, pháp Phụng Thỉnh này có ảnh hưởng rất lớn đối với các Tông Phái Phật giáo Nhật bản, nhất là đối với Pháp Hội Niệm Phật. [X. Ngũ Hội Niệm Phật lược Pháp Sự Tán; Vãng sinh Tịnh Độ sám nguyện nghi].