Phúc Đức Tạng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho các hạnh Định Thiện, Tán Thiện được nói đến trong kinh Quán Vô lượng thọ. Vì các loại thiện hạnh này có Công Năng đem lại nhiều phúc lợi, giống như cái kho (tạng) có sức chứa đựng các Phúc Đức, cho nên gọi là Phúc Đức Tạng. Tịnh Độ Chân Tông của Nhật bản xếp tạng này làm 1 trong 3 Pháp Môn để phân Biệt Pháp nghĩa chân thực với Phương Tiện giả tạm. Ba Pháp Môn này được gọi là Tam Tạng (Phúc Trí Tạng, Phúc Đức Tạng, Công Đức Tạng), trong đó, Phúc Đức Tạng là Phương Tiện tạng của yếu môn Tịnh Độ; dùng tự lực tu tập các hạnh định, tán để được vãng sinh Hóa độ. Đó là mở bày các hạnh định, tán trong nguyện thứ 19 của đức Phật A di đà. (xt. Tam Tạng).