Phù Nang

《浮囊》 fú náng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: túi không khí, tức áo phao ngày nay; là vật cần thiết cho người qua biển không bị chìm đắm, chết đuối. Như trong Nhất Thiết Kinh Âm Nghĩa (, Taishō Vol. 54, No. 2128) quyển 3 định nghĩa rằng: “Kim Kinh ngôn Phù Nang giả, khí nang dã; dục độ đại hải, bằng thử khí nang khinh phù chi lực dã (, nay trong kinh nói về Phù Nang, là túi không khí; muốn qua biển lớn, nhờ vào sức nhẹ nỗi lên của túi phao này).” Từ đó, Phù Nang được dùng để chỉ cho một vật vô cùng cao quý, giá trị còn hơn cả thân mạng con người, có thể giúp Hành Giả vượt qua biển Sanh Tử Luân Hồi. Như trong Đại Bát Niết Bàn Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 375) quyển 11, Phẩm Thánh Hạnh () thứ 19, đề cập đến câu chuyện có người cầm túi phao này muốn đi qua biển lớn; lúc ấy có con quỷ La Sát đến cầu xin túi phao, người ấy trả lời rằng: “Nhữ ninh sát ngã, Phù Nang phả đắc (, người tha giết tôi, chứ túi phao thì không thể được).” Và túi phao này được ví như việc Hành Trì Cấm Giới, oai nghi không sai khuyết. Như trong Pháp Uyển Châu Lâm (, Taishō Vol. 53, No. 2122) quyển 87, phần Thuật Ý Bộ (), đưa ra các ví dụ như: “Thiện liệu chúng bệnh, dụ Chi Lương y; năng tiêu cơ khát, dụ chi Cam Lộ; tiếp tế trầm nịch, dụ chi Kiều Lương; vận độ đại hải, dụ chi Phù Nang; chiếu trừ hôn ám, dụ chi đăng quang (, khéo chữa các bệnh, dụ cho thầy thuốc; tiêu trừ đói khát, dụ cho Cam Lộ; tiếp cứu chìm đắm, dụ cho cầu đường; chở qua biển lớn, dụ cho túi phao; chiếu trừ tăm tối, dụ cho đèn sáng).” Hay trong Sa Di Luật Nghi Yếu Lược Tăng Chú (, Tục Tạng Kinh Vol. 60, No. 1118) quyển 1, phần Thượng Thiên Giới Luật Môn (), có đoạn: “Giới thị việt Khổ Hải chi Phù Nang, Trang Nghiêm Pháp Thân chi Anh Lạc, cố tu cẩn thận (, giới là túi phao vượt qua biển khổ, ngọc Anh Lạc để Trang Nghiêm Pháp Thân, phải nên cẩn thận).”