Phú Mộc Thường Nhẫn

《富木常忍》 fù mù cháng rěn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

1216-1299: tức Phú Mộc Nhật Thường (, Tōki Nichijō), người Ngoại Hộ đắc lực cho Nhật Liên, vị tăng của Nhật Liên Tông Nhật Bản, sống vào khoảng giữa và cuối thời Liêm Thương, húy là Thường Nhẫn (), Nhật Thường (); hiệu là Thường Tu Viện (). Vốn là quan có thế lực của dòng họ Thiên Diệp (, Chiba) ở vùng Hạ Tổng (, Shimōsa), trong khoảng thời gian niên hiệu Kiến Trường (, 1249-1256), ông quy y theo Nhật Liên ở vùng Liêm Thương; từ đó về sau, ông trở thành Tín Đồ dắc lực cho Nhật Liên trong việc ủng hộ Tông Môn và truyền bá giáo nghĩa. Sau khi Nhật Liên qua đời, ông Xuất Gia và biến nhà ông thành chùa, lấy tên là Pháp Hoa Tự (, tức Pháp Hoa Kinh Tự [, Hokkekyō-ji] ở Trung Sơn [, Nakayama]), rồi lập nên cơ sở cho Môn Phái Trung Sơn. hơn nữa, ông có công rất lớn trong việc bảo tồn các di thư của Nhật Liên. Trước tác của ông có Thường Tu Viện Bổn Tôn Thánh Giáo Sự ().