Phù Mộc

《浮木》 fú mù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bộng cây nổi. Được làm người, được nghe Phật Pháp là một việc vô cùng khó khăn, ví như con rùa mù giữa biển cả mênh mông, trải qua nghìn năm khó được một lần gặp bộng cây nổi.[X. kinh Tạp a hàm Q. 15.; kinh Niết Bàn Q. 1., 23 (bản Bắc)]. (xt. Manh Qui Phù Mộc).