Phi Tích

《飛錫》 fēi xī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nguyên nghĩa là vị tăng đi tuần du khắp các nơi để Tham Thiền học đạo. Tích Trượng (Sanskrit: khakkhara, ) là vật dụng cần thiết của vị tăng. Bên cạnh đó, nó còn có nghĩa là chống Tích Trượng bay đi, vốn phát xuất từ câu chuyện của vị Cao Tăng Ẩn Phong (, ?-?). Trong Thích Thị Yếu Lãm (), quyển hai có đoạn rằng: “Kim tăng Du Hành gia xưng Phi Tích, thử nhân Cao Tăng Ẩn Phong du Ngũ Đài, xuất Chuẩn Tây trịch tích phi không nhi vãng dã; nhược Tây Thiên Đắc Đạo tăng, vãng lai đa thị Phi Tích (西西, ngày nay chư tăng đi Du Hành gọi là Phi Tích, việc này phát xuất từ chuyện vị Cao Tăng Ẩn Phong đến chơi Ngũ Đài Sơn, đến khi ra Chuẩn Tây thì chống Tích Trượng bay lên không mà đi, cũng như các vị tăng Đắc Đạo của Ấn Độ, đến đi phần nhiều đều dùng Tích Trượng mà bay đi)”.