Phi Sở Đoạn

《非所斷》 fēi suǒ duàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: A-heya. Cũng gọi Phi đoạn, Bất Đoạn, Vô đoạn. Không có gì để đoạn trừ. Chỉ cho các pháp Hữu Vi, Vô Vi thuộc vô lậu xuất thế, thể tính của chúng thanh tịnh, không bị ràng buộc nên gọi là Phi Sở Đoạn, là 1 trong 3 đoạn. Như 3 giới sau trong 18 giới, Tầm, Tứ trong Đại Địa Pháp, Cần trong Đại Thiện Địa Pháp, Đắc và 4 tướng (sinh, trụ, dị, diệt) trong Bất tương ứng Hành Pháp, 5 căn(tín, tiến, niệm, định,tuệ) trong 22 căn, 4 căn Ý Hỉ Lạc Xả và 3 căn Vô lậu thuộc tông Câu xá, đều thuộc Phi Sở Đoạn. Cứ theo luận Du Già sư địa quyển 66 thì Phi Sở Đoạn có 2 nghĩa:
1. Tự tính các pháp xưa nay vốn thanh tịnh, không có gì để đoạn.
2. Phiền Não đã bị dứt hết, không có gì để đoạn. [X. luận Đại Thừa A Tì Đạt Ma tạp tập Q. 4.; luận Phẩm loại túc Q. 6.]. (xt. Tam Đoạn).