Phi Khô Phi Vinh

《非枯非榮》 fēi kū fēi róng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chẳng héo chẳng tươi. Cứ theo phẩm Ứng tận hoàn nguyên trong kinh Đại Bát Niết Bàn hậu phần quyển thượng và Đại Bát Niết Bàn Kinh Sớ quyển 1, bên bờ sông Hi liên phía ngoài thành Câu Thi Na kiệt la, lúc sắp Nhập Diệt, đức Thế Tôn nằm trên giường, 4 chung quanh có 8 cây Sa la (Phạm: Zàla), mỗi phía có 2 cây, dưới đất rễ liền nhau, trên cây cành giao nhau, giống như cây liền cành. Một cây trong 2 cây ở 4 bên, buồn thương vì đức Thế Tôn Nhập Diệt nên biến thành màu trắng thảm đạm, dần dần khô héo, nên có Tứ khô (4 cây khô); 4 cây còn lại thì vẫn tươi, nên có Tứ vinh(cây tươi), vì lí do ấy mà gọi là Phi Khô Phi Vinh hoặc Tứ khô tứ vinh. (xt. Sa La Thụ).