Phế Tích Hiển Bản
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phế tích lập bản. Xóa bỏ Tích môn, hiển bày Bản môn, 1 trong 3 ví dụ thuộc Bản môn của tông Thiên thai, lớp thứ 2 trong 10 lớp Hiển Bản của kinh Pháp hoa. Theo thuyết của tông Thiên thai thì trong 4 thời trước kinh Pháp hoa, đức Phật chưa nói gì về ý nghĩa Thọ Lượng lâu xa, cho nên Chúng Sinh đều tin rằng đức Phật chỉ mới Thành Phật ở Bồ Đề già la; đến khi nói phẩm Thọ Lượng trong kinh Pháp hoa, đức Phật mới cho biết là Ngài đã Thành Phật từ vô lượng vô biên trăm nghìn muôn ức na do tha A Tăng Kì kiếp trước rồi, giống như hoa rụng sen thành. Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 9 hạ (Đại 33, 798 hạ) nói: Phế tíchhiển bảncũng là nói pháp.Ngày trước vì Chúng Sinh trong đời 5 trược ác, Nghiệp Chướng còn sâu nặng nên chưa thể nói về Bản Địa Thành Phật đã từ lâu xa, mà chỉ hiển bày sự Thành Phật gần trong Tích môn. Nay Nghiệp Chướng đã trừ,Cơ Duyên đã đến, nên phải xóa bỏ giáo pháp Phương Tiện Tích môn nói mới Thành Phật dưới gốc cây Bồ Đề. Giờ thì tâm chấp gần đã đoạn, giáo Phương Tiện cũng dứt.Đức Như laithườngthuyết pháp giáo hóa ở Thế Giới Sa Bà này và dắt dẫn làm Lợi Ích Chúng Sinh trong trăm nghìn muôn ức na do tha A Tăng Kì cõi nước khác, tức là xóa bỏ tích giáo trong 1 thời kì, hiển bày bản thuyết lâu xa. [X. Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm giảng nghĩa Q. 7.; Thiên Thai Tứ Giáo Nghi Tập Chú Q.thượng]. (xt. Bản Tích Nhị Môn, Khai Quyền Hiển Thực, Liên Hoa Tam Dụ).