Phế Thuyên Đàm Chỉ

《廢詮談旨》 fèi quán tán zhǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Y thuyên đàm chỉ. Cũng gọi Phế thuyên biện thực. Xóa bỏ lời nói mà chỉ thẳng vào lí, chủ trương của Tông Pháp tướng. Nghĩa là bỏ lời nói Phân Biệt mà xét thẳng vào lí lẽ chân thực. Lí Nhất Chân Pháp Giới không phải do nói năng, suy nghĩ mà đạt được, chỉ có bậc Thánh Trí mới có thể hiểu rõ bằng sự Nội Chứng của mình. Luận Đại Thừa khởi tín thì gọi là Li ngôn Chân Như (Chân Như lìa lời nói). [X. Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 9., phần cuối; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 2., phần cuối, Q. 6., phần đầu]. (xt. Y Thuyên Đàm Chỉ).