Phật Vị Ưu Điền Vương Thuyết Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phật vị Ưu điềnvươngthuyết vương pháp chính luận kinh, Vương pháp chính luận kinh, Chính luận kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Bất Không dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 14. Nội dung kinh này tường thuật việc đức Phật khai thị 5 điều lỗi lầm và Công Đức của vị Đế vương cho vua Ưu điền nghe. Nội dung bao gồm:
1. Mười điều lỗi lầm của vị Đế vương.
2. Mười điều Công Đức của vị Đế vương.
3. Có 5 Hành Vi xấu mang lại suy tổn cho vị Đế vương.
4. Có 5 điều khiến cho vị Đế vương được thần dân yêu kính.
5. Có 5 pháp làm cho thần dân yêu kính Đế vương. Nếu sớm tối đọc tụng tu hành kinh này thì sẽ được chư Phật, Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ gia trì Hộ Niệm, khiến đất nước an vui, thọ mệnh lâu dài. Kinh này bao hàm giáo chỉ quan trọng của đức Phật, có thể xem là Vương pháp học của Phật giáo. Kinh này có bản dịch khác là Vương pháp chính lí luận do ngài Huyền Trang dịch vào đời Đường. [X. Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 15.].
1. Mười điều lỗi lầm của vị Đế vương.
2. Mười điều Công Đức của vị Đế vương.
3. Có 5 Hành Vi xấu mang lại suy tổn cho vị Đế vương.
4. Có 5 điều khiến cho vị Đế vương được thần dân yêu kính.
5. Có 5 pháp làm cho thần dân yêu kính Đế vương. Nếu sớm tối đọc tụng tu hành kinh này thì sẽ được chư Phật, Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ gia trì Hộ Niệm, khiến đất nước an vui, thọ mệnh lâu dài. Kinh này bao hàm giáo chỉ quan trọng của đức Phật, có thể xem là Vương pháp học của Phật giáo. Kinh này có bản dịch khác là Vương pháp chính lí luận do ngài Huyền Trang dịch vào đời Đường. [X. Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 15.].