Phật Thuyết Thiền Môn Kinh

《佛說禪門經》 fú shuō chán mén jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, 1 trong các bộ kinh giả được soạn vào đời Đường. Nội dung kinh này tường thuật việc lúc đức Phật sắp vào Niết Bàn, đáp lời thưa hỏi của Bồ Tát Khí chư cái, Ngài chỉ dạy bí quyết tu quán để cởi bỏ sự trói buộc của khổ Sinh Tử. Điều Ngụy vọng chân trong Khai nguyên lục quyển 10 của ngài Trí thăng có ghi: Thiền Môn kinh nhất quyển ngũ chỉ (Kinh Thiền Môn 1 quyển 5 tờ). Đốn Ngộ yếu môn của ngài Đại châu Tuệ hải cũng có dẫn dụng văn kinh này. Ngoài ra, Tông Kính Lục quyển 2, 19, 27 của ngài Vĩnh Minh Diên Thọ cũng dẫn dụng tên của kinh này, như vậy đủ thấy sự lưu hành tương đối của kinh này ở thời bấy giờ như thế nào. Đã một thời gian kinh này bị thất lạc, mãi tới gần đây mới được thấy toàn văn trong số các kinh chép tay ở Đôn hoàng, hiện được cất giữ ở Bảo tàng nước Anh (mang hiệu số: A. Stein 5532), toàn bản từ đầu đến cuối rất đầy đủ. Ở đầu quyển có lời tựa của Sa Môn Tuệ quang (có lẽ Sa Môn Tuệ quang và Tác Giả của luận Đại Thừa khai tâm hiển Tính Đốn ngộ Chân Tông cùng là 1 người). Căn cứ vào những lời được dẫn dụng từ kinh này mà suy đoán thì có lẽ kinh này đã được thành lập vào những năm cuối thế kỉ VII hoặc do những người tu thiền ở thời đại Vũ tắc thiên hoàn thành. [X. Thiền Tông sử nghiên cứu (Vũ tỉnh Bá thọ); Thiền Tư Tưởng Sử Nghiên Cứu đệ nhị (Linh Mộc Đại Chuyết)].