Phát Tháp

《發塔》 fā tǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tháp là nơi thờ Xá Lợi của Phật. Theo Phật quốc kí thì sau khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni Nhập Diệt, Xá Lợi của Ngài được chia cho 8 nơi, mỗi nơi đều có xây tháp, miếu để thờ cúng. (xt. Tháp).