Phật Tâm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tâm Phật. Có 3 nghĩa:
1. Tâm Như Lai tràn đầy từ ái (Đại Từ Bi). Kinh Quán Vô lượng thọ (Đại 12, 343 hạ) nói: Nhờ quán xét thân Phật mà thấy được Tâm Phật. Tâm của chư Phật là tâm Đại Từ Bi, dùng vô duyên từ mà nhiếp hóa Chúng Sinh.
2. Tâm không dính mắc vào bất cứ sự, lí nào. Luận Đốn Ngộ Nhập đạo yếu môn (Vạn tục 110, 422 thượng) nói: Tâm không trụ tất cả chỗ chính là Tâm Phật, cũng gọi Tâm Giải Thoát, cũng gọi là tâm Bồ Đề, cũng gọi tâm Vô sinh.
3. Tâm Chân Như thanh tịnh xưa nay vốn có sẵn trong mọi người.
1. Tâm Như Lai tràn đầy từ ái (Đại Từ Bi). Kinh Quán Vô lượng thọ (Đại 12, 343 hạ) nói: Nhờ quán xét thân Phật mà thấy được Tâm Phật. Tâm của chư Phật là tâm Đại Từ Bi, dùng vô duyên từ mà nhiếp hóa Chúng Sinh.
2. Tâm không dính mắc vào bất cứ sự, lí nào. Luận Đốn Ngộ Nhập đạo yếu môn (Vạn tục 110, 422 thượng) nói: Tâm không trụ tất cả chỗ chính là Tâm Phật, cũng gọi Tâm Giải Thoát, cũng gọi là tâm Bồ Đề, cũng gọi tâm Vô sinh.
3. Tâm Chân Như thanh tịnh xưa nay vốn có sẵn trong mọi người.