Phật Địa Kinh Luận

《佛地經論》 fú dì jīng lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Buddhabhùmi-sùtra-zàstra. Gọi tắt: Phật địa luận. Luận, 7 quyển, do các Bồ Tát Thân quang... soạn, ngài Huyền Trang dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 26. Nội dung luận này giải thích bộ kinh Phật địa mà Tác Giả chia làm 3 phần để trình bày, đó là: Giáo khởi Nhân Duyên, Thánh Giáo sở thuyết và Y giáo Phụng Hành. Đồngthờigiải thích về 5 thứ pháp nói trong bộ kinh là: Thanh Tịnh Pháp Giới, Đại Viên Kính Trí, Bình Đẳng Tính Trí, Diệu quán sát trí và Thành Sở Tác Trí. Năm pháp này thu nhiếp toàn bộ cảnh địa Đại Giác của kinh. Luận sư Thân quang là học giả của chùa Na lan đà, nước Ma yết đà, Trung Ấn Độ và là học trò của ngài Hộ Pháp (Phạm: Dharmapàla, 530-561), do đó, tư tưởng trong kinh Phật địa phần nhiều đã được Tác Giả giải thích bằng tư tưởng Duy Thức thuộc hệ thống ngài Hộ Pháp. Trong đó, đặc biệt nổi bật là thuyết Ngũ tính các biệt đã được sử dụng để giải thích thuyết Tứ Trí tâm phẩm. Về sách chú sớ luận này thì có: -Phật Địa Kinh Luận sớ, 6 quyển, do ngài Tĩnh Mại soạn vào đời Đường. -Phật địa luận sớ, 4 quyển, do ngài Trí nhân người Tân La soạn. [X. Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 8.; Chí Nguyên Pháp Bảo Khám Đồng Tổng Lục Q. 8.].