Pháp Tính Độ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Pháp Thân độ, Pháp Tính Tịnh Độ, Pháp Độ. Chỉ cho cõi Chân Như Pháp Tính nơi Pháp Thân an trụ. Cũng tức là cõi thân Phật an trụ. Là 1 trong Tam độ, 1 trong Tứ Độ, 1 trong Ngũ Độ. Đại Thừa Nghĩa Chương quyển 19 (Đại 44, 835 trung) nói: Pháp Tính Độ là bản tính của cõi nước mà các nghĩa đồng thể, rỗng không vô ngại, giống như tấm lưới của Trời Đế Thích, cũng như Hư Không, vô ngại Bất Động, không có 1 vật. (...) Thực tính của cõi ấy hiển Hiện Thành cái dụng của Ngã, gọi là Pháp Tính Độ. Ngoài ra, thể của Pháp Tính Độ và Pháp Tính thân vốn tức là Chân Như, nhưng lấy Pháp Thể sở chứng làm Pháp Tính Độ và lấy giác tướng năng chứng làm Pháp Tính thân, chứ chẳng phải ngoài Pháp Tính thân còn có Pháp Tính Độ riêng. [X. phẩm Hiền thánh học quán trong kinh Bồ Tát Anh Lạc bản nghiệp Q.thượng; luận Thành Duy Thức Q. 10.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 10., phần cuối; Hoa Nghiêm Kinh khổng mục chương Q. 1.; Hoa Nghiêm Kinh Sưu Huyền Kí Q. 1.; Đại Minh Tam Tạng Pháp Số Q. 20.]. (xt. Ngũ Độ, Tứ Độ, Phật Độ).