Pháp Không Quán

《法空觀》 fǎ kōng guān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Pháp quán xét muôn vật đều do Nhân Duyên, điều kiện giả hòa hợp, không có thực thể, là 1 trong Nhị Không Quán. Đây là pháp quán của Bồ Tát Đại Thừa. (xt. Không).