Pháp Hộ

《法護》 fǎ hù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hōgo, ?-?: vị tăng Dịch Kinh nổi tiếng dưới thời nhà Tấn, gốc người Nguyệt Chi (), sống ở Đôn Hoàng (). Vào năm đầu niên hiệu Thái Thỉ () đời vua Võ Đế (), ông sang Trung Hoa, dịch rất nhiều bộ kinh và giảng kinh không hề ngừng nghỉ, cho nên người đời gọi ông là Trúc Pháp Hộ (), hay còn gọi là Bồ Tát Đôn Hoàng ().