Pháp Hiển Truyện

《法顯傳》 fǎ xiǎn chuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Cao Tăng Pháp Hiển Truyện, Phật quốc kí, Lịch du Thiên Trúc kí truyện, Cao Tăng Truyện. Truyện kí, 1 quyển, do ngài Pháp Hiển soạn vào đời Đông Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 51. Nội dung sách này ghi lại quá trình ngài Pháp Hiển đi qua các nước Tây vực đến Ấn Độ cầu pháp. Đây là bộ sách xưa nhất trong các bộ du kí của những vị Cao Tăng Trung Quốc sang Ấn Độ cầu pháp hiện còn. Bộ sách này cùng với các bộ: Đại Đường Tây Vực Kí của ngài Huyền Trang và bộ Nam hải kí qui Nội Pháp truyện của ngài Nghĩa Tịnh đều là những tư liệu quan trọng về lịch sử, địa lí của thời Trung cổ. Vào thế kỉ XIX, sách này rất được các học giả Âu tây coi trọng và đã được dịch ra các thứ tiếng sau đây: -Foekoue Ki ou Relation des royaumes bouddhiques Paris, 1836 par A. Rémusat. -Travels of Fa-hian and Sung yun, Buddhist Pilgrims from China to India London, 1869, by S. Beal. -Record of the Buddhistic Kingdoms, London, 1877, by H.A. Giles. -A Record of the Buddhistic Kingdoms, being an Account by the Chinese Monk Fa-hsien Oxford, 1886, by J.Legge. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 15.; Cao Tăng Truyện Q. 3.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 3.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 30.].