Pháp Hiển

《法顯》 fǎ xiǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hokken, 577-653: vị tăng sống dưới thời nhà Đường, người vùng Giang Lăng (, Hồ Bắc), họ Đinh (). Năm 12 tuổi, ông Xuất Gia, theo Bảo Minh () ở Tứ Tằng Tự () học kinh luận, rồi Tham Học với Thiên Thai Trí Khải (), Minh Trí (), Thành Ngạn (), Tập Hạo (), v.v. Về sau ông lui ẩn cư mãi cho đến năm cuối niên hiệu Trinh Quán (, 627-649) mới xuất hiện lại. Đến năm thứ 4 niên hiệu Vĩnh Huy (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 77 tuổi.