Pháp Hỉ Chí
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gọi đủ: Danh công pháp hỷ chí. Tác phẩm, 4 quyển, do ông Hạ thụ phương soạn vào đời Minh, ông Phùng định kiểm xét lại, được thu vào Vạn tục tạng tập 150. Trong tập truyện kí này, Tác Giả thu chép Tiểu Sử của 208 vị danh sĩ các thời đại, từ Đông phương sóc đời Tây Hán đến Dương duy trinh đầu đời Nguyên. Theo Tứ Khố Toàn Thư tổng mục thì sách này có 3 quyển, đầu quyển có lời tựa của các ông Trúc quan hành, Trâu do quang, Cố hiến thành, Ngô lượng... và bài tựa của Tác Giả. Nội dung lấy việc Tham Thiền làm chủ yếu. Theo bài tựa của chính Tác Giả thì tập truyện kí Vật ngoại anh hào lục do Ngọc phàm sơn soạn nói về những người Tham Thiền là sai lầm, không nên đọc, vì thế Tác Giả phát tâm soạn sách này, gom góp những ngôn hành, lịch sử thư, văn tập, tăng sử, Ngữ Lục... của các bậc danh sĩ nhiều đời để biên soạn thành. Các truyện trong sách này đều rất ngắn, lại không ghi xuất xứ, chỉ nói sơ qua về thân thế và sự nghiệp của các nhân vật rồi phụ thêm một vài lời có liên quan đến Phật giáo. Những nhân vật được ghi chép trong sách này chiếm quá nửa số danh sĩ của các đời, nhưng không bao gồm các Hoàng đế và Vương thất hữu quan, từ thời Trung đường trở về sau, Thiền Tông hưng thịnh, rất nhiều nhân sĩ qua lại với các Thiền Sư, cho nên chủ đích của việc biên soạn sách này là ghi lại những người Tham Thiền học đạo. Tuy nhiên, Tác Giả không giới hạn những nhân vật trước đời Đường, bởi vậy, ngoài những người Tham Thiền học đạo ra, sách này cũng ghi chép cả những nhân vật chẳng có liên hệ gì với Phật giáo. Tâm học Dương minh ở đời Minh từng lưu hành 1 thời, lúc bấy giờ có rất nhiều Cư Sĩ Tham Thiền, Tác Giả sách này cũng là 1 trong số đó, nhưng người ta không được biết nhiều về thân thế của ông. Ngoài sách này ra, họ Hạ còn có các trứ tác: Thê chân chí, 4 quyển, Trà đổng, 2 quyển và Kì tính thông, 14 quyển. [X. Tứ Khố Toàn Thư tổng mục Q. 145.; Trung Quốc Phật giáo sử tịch khái luận (Trần viên)].