Pháp Dược

《法藥》 fǎ yào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thuốc pháp, vì Phật Pháp có năng lực cứu chữa các bệnh khổ của Chúng Sinh nên gọi là Pháp Dược. Kinh Quán đính quyển 12 (Đại 21, 532 hạ) nói: Nếu các Thế Giới trong 10 phương ở đời vị lai, có những người bị các khổ não bức bách mà không ai cứu hộ, thì ta sẽ ban cho Pháp Dược, khiến các tật bệnh được chữa lành, không còn lo khổ, đến được Phật Đạo. Vãng sinh yếu tập quyển trung (Đại 48, 63 thượng) nói: Phật như thầy thuốc giỏi, pháp như phương thuốc hay (...). Nhưng nếu uống Pháp Dược mà không giữ giới cấm, thì cũng chẳng có cách nào chữa khỏi được các bệnh khổ Phiền Não. [X. kinh Vô lượng thọ Q.thượng; kinh Đại Bát Niết Bàn Q. 4. (bản Bắc)].