Pháp Cú Thí Dụ Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Dharmapadàvadàna-sùtra. Cũng gọi Pháp cú bản mạt kinh, Pháp cú dụ kinh, Pháp dụ kinh, Pháp cú Thí Kinh. Kinh, 4 quyển, do các ngài Pháp Cự, Pháp lập cùng dịch vào đời Tây Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 4. Kinh này do gom chép khoảng 2 phần 3 số bài kệ của kinh Pháp cú rồi thêm vào những tích truyện Thí Dụ mà được tạo thành. Nội dung từ phẩm Vô thường đến phẩm Cát Tường có tất cả 39 phẩm, mỗi phẩm ghi chép từ 1 đến 5 hoặc 6 truyện Thí Dụ, đồng thời, nêu lên 1 số kệ tụng của kinh Pháp cú để giải thích Nhân Duyên của các truyện Thí Dụ ấy. (xt. Pháp Cú Kinh).