Pháp Bình

《法瓶》 fǎ píng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho chiếc bình dùng để đựng nước thơm trong Pháp Hội Bố tát. [X. môn Khí vật trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên].