Phần Hương

《焚香》 fén xiāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: đốt hương, xông hương, đốt nhang. Tại Trung Quốc, từ xưa đến nay, từ trong cung đình cho đến ngoài dân gian, đều có tập tục đốt hương để làm cho không khí thanh tịnh, đốt hương đàn cầm, hay đốt hương ngâm thơ, tĩnh tọa, v.v. Hai bên phải trái của bệ trước Thái Hòa Điện (殿) nhà Thanh có đặt 4 cái ghế cao gọi là Hương Kỷ (), mỗi ghế an trí Lò Hương 3 chân. Khi Hoàng Đế lên điện, thường đốt Đàn Hương () ở trong lò, đem đặt trong Kim Loan Điện (殿); khói hương nghi ngút bay vờn chung quanh, khí thơm tỏa ngát bốn phương, khiến cho tinh thần con người phấn chấn lên. Thời xưa, khi chơi đàn cầm, Gia Cát Khổng Minh (, 181-234) không chỉ có Đồng Tử hầu hạ hai bên, mà còn thường đặt hương án, đốt hương để tạo thêm cảm hứng. Các văn sĩ, thục nữ thời cổ đại, khi chơi đàn cũng có thói quen đốt hương, tạo thêm không khí u tĩnh, thanh thoát, phong nhã. Lục Du (, 1125-1210), thi nhân ái quốc thời Nam Triều, mỗi khi đọc sách thường có xông hương. Như trong bài Hà Trung Nhàn Hộ Chung Nhật Ngẫu Đắc Tuyệt Cú (), ông có diễn tả cảm hứng rằng: “Thặng hỷ kim triêu tịch vô sự, Phần Hương nhàn khán ngọc khê thi (, vui quá sáng nay lặng vô sự, đốt hương nhàn ngắm khe ngọc thơ).” Cũng vậy, Tô Đông Pha (, 1037-1101), đại văn hào nhà Bắc Tống, lại thường đốt hương tĩnh tọa và tu tâm dưỡng tánh. Trên đường đến nhậm chức ở Đam Châu (), Hải Nam (), ông có mua hơn 10 cân Đàn Hương, sau đó lập nên xe gọi là Tức Hiên (), và tương truyền rằng ông thường xông hương tĩnh tọa trong xe đó. Cho nên, ông bảo rằng: “Vô sự thử tĩnh tọa, nhất nhật thị lưỡng nhật, nhược hoạt thất thập niên, tiện thị bách tứ thập (便, vô sự ngồi yên lắng, một ngày là hai ngày, nếu sống bảy mươi năm, tức trăm bốn mươi tuổi).” Ngay như Tề Bạch Thạch (, 1864-1957), họa sĩ trứ danh hiện đại của Trung Quốc, cũng rất tôn kính Tác Dụng thần kỳ của việc xông hương vẽ tranh. Trong bài thơ Đông Đáo Kim Hoa Sơn Quán () của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có câu rằng: “Phần Hương ngọc nữ quỳ, vụ lí Tiên Nhân lai (, đốt hương ngọc nữ quỳ, sương mù Tiên Nhân đến).” Sách Hiền Kỷ Tập () của Lý Tướng () cho rằng khởi đầu của việc đốt hương là từ Phật Đồ Trừng (, 232-348). Như trong Cao Tăng Truyện (, Taishō Vol. 50, No. 2059) quyển 9, phần Trúc Phật Đồ Trừng (), có đoạn: “Tức thủ ứng khí thạnh thủy Thiêu Hương chú chi, tu du sanh Thanh Liên hoa (, tức lấy bình bát đỗ đầy nước rồi Chú Nguyện, trong chốc lát thì hoa sen xanh sanh ra).” Trong khi đó, tác phẩm Năng Cải Trai Mạn Lục () của Ngô Tằng (, ?-?) nhà Nam Tống thì cho là khởi đầu từ thời nhà Hán. Tập tục đốt hương đóng vai trò quan trọng không thể thiếu trong đời sống tâm linh của người dân châu Á nói chung và của người Việt Nam nói riêng. Đốt hương để làm thanh tịnh Đàn Tràng, môi trường, thân tâm, để mặc khải với chư Phật, Bồ Tát, thần linh. Như trong Thiện Nữ Nhân Truyện (, Tục Tạng Kinh Vol. 88, No. 1657) quyển Hạ, phần Minh Nhân Hiếu Từ Hoàng Hậu (), có đoạn rằng: “Hồng Võ tam thập nhất niên, Xuân chánh nguyệt sóc đán, ngô Phần Hương tĩnh tọa các trung, duyệt cổ Kinh Điển, tâm thần ngưng định, hốt hữu tử kim quang tụ, di mãn Tứ Châu, hoảng hốt nhược thùy, mộng kiến Quán Thế Âm Bồ Tát (滿, vào sáng sớm ngày mồng một tháng Giêng mùa Xuân năm Hồng Võ thứ 31 [1398], ta đốt hương tĩnh tọa trong gác, đọc Kinh Điển xưa, tâm thần ngưng định, chợt có hào quang vàng tía tụ lại, đầy khắp bốn phía, mơ hồ như trong giấc ngủ, mơ thấy Bồ Tát Quán Thế Âm).” Đặc biệt, đối với Phật Giáo, truyền thống tắm rửa sạch sẽ, xông hương, ngồi tĩnh tọa và xả Báo Thân ra đi, được tìm thấy khá nhiều trong các thư tịch. Như trong Cư Sĩ Truyện (, Tục Tạng Kinh Vol. 88, No. 1646) quyển 42, phần Ân Trần Cố Châu Chu Thái Ngu Hoàng Trang Bào Truyện (), có đoạn: “Niên lục thập hữu nhị, tự tri thệ kỳ, Phần Hương tọa thoát (, vào năm 62 tuổi, ông tự biết lúc ra đi, bèn xông hương ngồi yên mà thoát hóa).” Hay trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1549) quyển 9, phần Kim Thích (), lại có đoạn: “Phần Hương an tọa, dĩ Thủ Kết ấn nhi hóa, thiên nhạc dị hương, chung nhật bất tán (, đốt hương ngồi yên, lấy tay bắt ấn mà ra đi, nhạc trời hương thơm lạ, suốt ngày vẫn không hết).” Hoặc trong Ngũ Đăng Hội Nguyên (, Tục Tạng Kinh Vol. 80, No. 1565) quyển 6, phần Thụy Châu Cửu Phong Đạo Kiền Thiền Sư (), cũng có đoạn: “Toại Phần Hương, hương yên vị đoạn, tọa dĩ thoát khứ (, bèn đốt hương, khói hương chưa dứt, sư đã ngồi yên mà ra đi).”