Phân Biệt Công Đức Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Puịya-vibhaíga. Cũng gọi Phân Biệt Công Đức kinh, Tăng Nhất A Hàm Kinh sớ. Tác phẩm, 5 quyển, thuộc Luận bộ của Tiểu Thừa ở Ấn Độ, tương truyền được dịch vào thời Hậu Hán, thu vào Đại chính tạng tập 28. Nội dung luận này giải thích 4 phẩm đầu của kinh Tăng nhất a hàm, đồng thời, trình bày về sự tích và Công Đức tu hành của các vị Đệ Tử Phật. Luận này tuy thuộc Tiểu Thừa, nhưng nội dung có bàn về Lục Độ và Thập Trụ, đồng thời, chấp nhận cả giới Đại Thừa và giới Tiểu Thừa, điểm này, về mặt tư tưởng, rất giống với kinh Bát Nhã, do đó biết người soạn luận này rất hiểu về Phật giáo Đại Thừa. Hơn nữa, trong sách Tán Thán ngài Đại Thiên cho nên biết soạn giả cũng gần gũi tư tưởng Đại Chúng Bộ. Nếu như sách này thực sự được Phiên Dịch vào đời Hậu Hán thì muộn nhất nó cũng đã được soạn thuật vào sau thế kỉ
II. Nhưng trong giới học giả có người cho rằng sách này được dịch ra sau thời Đông Tấn. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 13.; Xuất Tam Tạng kí tập Q. 4.; Pháp Kinh lục Q. 5.].
II. Nhưng trong giới học giả có người cho rằng sách này được dịch ra sau thời Đông Tấn. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 13.; Xuất Tam Tạng kí tập Q. 4.; Pháp Kinh lục Q. 5.].